ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP: “MÌNH CỐ MỘT TÍ, ĐỂ CÁC CẬU ẤY KHỎI BỊ PHÊ BÌNH”

Đăng 11/10/2017 bởi Kim Phan

Nghệ sĩ nhiếp ảnh Vương Khánh Hồng đã khóc khi nói về sự dung dị, gần gũi mà ông chứng kiến ở Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp thăm các chiến sĩ vào năm 1968. Nguồn: Internet

Ông Vương Khánh Hồng là người được Giải thưởng Nhà nước năm 2012 với bộ ảnh Đường Hồ Chí Minh những năm chiến tranh. Ông vốn là phóng viên ảnh của Đoàn 559. Ông đã kể lại với Thanh Niên Online việc chụp ảnh Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong ba lần Đại tướng vào kiểm tra đường Trường Sơn các mùa khô từ năm 1969 đến 1973.

Ông Hồng nhớ lại: “Lần nào vào làm việc với Bộ tư lệnh Đoàn 559, Đại tướng cũng đề nghị cho anh em phóng viên vào quay phim, chụp ảnh trước, sau đó mới vào làm việc chính thức. Những lúc đó, Đại tướng thường làm những động tác rất đẹp để cho chúng tôi dễ quay phim, chụp ảnh. Nếu chưa được, Đại tướng thường diễn cho anh em chụp lại, quay lại. Giải thích với chỉ huy Đoàn 559, Đại tướng bảo: Mình cố một tí, để các cậu ấy khỏi bị phê bình.

Trên đường, xe Đại tướng thường đi sau xe dẫn đường, chúng tôi đi xe cuối cùng, nhưng bao giờ khi xuống xe, Đại tướng cũng phủi bụi, chỉnh đốn trang phục, rồi để ý xem anh em đến chưa, đã sẵn sàng chưa để anh em chụp ảnh.

Không chỉ lo cho chúng tôi, Đại tướng còn quan tâm tới tất cả anh em chiến sĩ. Trong chuyến đến kiểm tra đèo Phu La Nhích trên đất Lào mùa khô 1972-1973, anh em mở đường đang làm việc thấy Đại tướng đến thì reo ầm lên rồi chạy xuống đón. Đại tướng khi ấy tuổi đã 60, liền xua tay: “Để mình lên. Để mình lên”. Khi đi lên, Đại tướng lo tôi không lên kịp để chụp được ảnh, còn hỏi: “Hồng đâu rồi, chuẩn bị chụp ảnh đi này”. Sau khi xuống đèo, Đại tướng đến ngầm Ta Lê, cùng trong một trọng điểm, tại đây có rất nhiều bộ đội và thanh niên xung phong, ai cũng muốn thấy Đại tướng. Đại tướng biết ý, bèn đứng lên một cái đầu xe tải cho anh em thấy rõ.

Tôi nhớ mãi một lần về đến Bộ tư lệnh, Đại tướng đi xe của Tư lệnh Đoàn 559, khi đến nơi, Đại tướng gọi mình: “Hồng ơi, cậu chụp cho mình với cậu Thắng cái ảnh”. Thắng là lái xe cho Đại tướng, lúc đó trời đã sẩm tối, thấy ánh sáng yếu, Đại tướng hỏi: “Có khó quá không, liệu có được ảnh không”. Rồi Đại tướng nhắc đi nhắc lại: “Nếu được ảnh thì nhớ gửi cho cậu Thắng nhé”. Tấm ảnh ấy, ông Thắng hiện đang phóng lớn, treo ở nhà. Đại tướng thật là vĩ đại, lo bao nhiêu việc lớn thế mà còn lo những việc thật chi tiết để động viên bộ đội.

Tôi cũng nhiều lần được Đại tướng cho chụp ảnh chung. Nhưng đáng nhớ nhất là lần Đại tướng làm việc với Tỉnh ủy Quảng Bình năm 1970. Hôm ấy, lúc giải lao, Đại tướng bảo tôi: “Tớ với cậu chụp chung nào”, rồi bảo tôi đưa cho thư ký một chiếc máy ảnh. Rồi Đại tướng bắt tay tôi, hỏi: “Cậu có vợ chưa?” Mình chưa kịp nói gì, Đại tướng đã bảo Tư lệnh Đồng Sĩ Nguyên: “Ông xem có cô nào xinh xắn thì gả cho Hồng, chứ để một cậu đẹp trai thế này ở không thì phí quá”. Ông Nguyên biết mình có vợ rồi, chỉ cười. Nhưng sau đó, Đại tướng quay lại hỏi thư ký: “Cậu đã chụp chưa”. Anh này nói chưa chụp kịp. Đại tướng cười: “Cậu kém quá, tôi đã diễn hay như thế mà vẫn chưa chụp được”. Thế là ông “diễn” lại lần nữa, chỉ để cho tôi được chụp ảnh.

Một trong những bức ảnh Vương Khánh Hồng chụp Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong bộ ảnh Đường Hồ Chí Minh những năm chiến tranh chống Mỹ đã được giải thưởng Nhà nước năm 2012. Đó là bức ảnh ông Hồng chụp trong mùa khô năm 1972-1973, ở khu vực Binh trạm 32, trên địa phận tỉnh Savanakhet, Lào. Trong ảnh, Đại tướng đang nghỉ chân, cầm một chiếc máy ảnh và nói về sự vất vả, khó khăn của việc chụp ảnh với các cán bộ Đoàn 559 đứng quanh.

“Tôi muốn tặng tấm ảnh này cho Đại tướng, nhưng mấy năm trước Đại tướng yếu, mệt. Bây giờ thì mãi mãi không làm được việc ấy nữa rồi”, ông Vương Khánh Hồng khóc.

Sưu tầm