Đại tướng Võ Nguyên Giáp “Bình thản trước khó khăn”

Đăng 12/10/2017 bởi Kim Phan

Đó là câu chuyện về cái lần kiểm tra sức khỏe cho thấy Đại tướng Võ Nguyên Giáp có một cái nhân ở trong hàm khi mà ông đang là Tổng tư lệnh quân đội.

 Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Nguồn: Internet

Tôi đứng lên chào, rồi hỏi:

– Thưa anh, anh mới ở trong Thành về.

 Anh nói :

– Có một vài việc phải giải quyết gấp, ngày mai tôi đi Liên Xô… Tôi hơi bị bất ngờ. Vì mỗi lần thủ trưởng Bộ ra nước ngoài đều có một thời gian chuẩn bị, gần đây không thấy ai nói chuyện này.

Anh nói tiếp :

 – Hôm vừa rồi, Quân y viện 108 phát hiện ở hàm tôi có một cái nhân. Điện hỏi ý kiến Liên Xô, bạn bảo cần sang ngay. Tôi bàng hoàng. Nếu có chuyện không may đến với anh giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra quyết liệt…!

Với cán bộ, chiến sỹ trong toàn quân, Tổng tư lệnh chính là linh hồn của quân đội. Chị Bích Hà cũng ở phòng trong đi ra. Khác với mọi lần, đôi mắt chị lộ vẻ ưu tư. Tôi hỏi chị :

 – Chị cũng đi với anh? Chị nhè nhẹ gật đầu.

Người phục vụ đưa ra ba bát chè sen nhỏ. Anh Văn chỉ ăn hết nửa bát. Chị Hà im lặng cầm bát chè của anh ăn tiếp. Anh Văn không nói gì về công việc. Tôi biết cuộc gặp không kéo dài, anh chị còn phải chuẩn bị cho chuyến đi ngày mai. Khi tôi sắp ra về, anh Văn chỉ vào miệng:

– Ở vị trí này, thường là rất nhanh. Nếu qua kiểm tra ở Liên Xô, đúng là có chuyện…, tôi sẽ bàn với anh làm gấp một đôi việc. Tôi biết anh có điều muốn nhắn gửi lại cho mai sau. Anh chìa tay cho tôi khi chia tay. Tôi lo lắng nắm tay anh:

 – Cầu mong là sẽ không có chuyện gì… Anh mỉm cười, nụ cười lúc nào cũng tươi, như để an ủi tôi.

Nhưng rồi chỉ vài tuần sau, anh đã trở về. Anh cho biết khi máy bay mới tới Tasken, địa đầu Liên Xô, một đoàn bác sỹ của bạn đã tới đón tại phi trường. Đồng chí trưởng đoàn chăm chú ngắm nhìn anh, rồi nhận xét: “Với thần sắc của Đại tướng, tôi cam đoan là không có chuyện đó”. Và qua kiểm tra rất kỹ lưỡng, đúng là không có chuyện gì. Chuyện này qua đi, không ai chú ý. Riêng tôi cứ nhớ mãi. Đây là lần đầu, tôi trực tiếp chứng kiến anh đối mặt với một “tai biến” (cũng may, đó chỉ là sự nhầm lẫn). 

Sao một con người có thể thanh thản đến như vậy? Và sau này, tôi có dịp chứng kiến thái độ của anh trước những thử thách trong chiến tranh, trong cuộc sống, có trường hợp vượt quá sức chịu đựng của con người, anh đều có một thái độ cực kỳ bình thản.

Nhưng, như lời anh nói: “Sau lúc đó, thì tôi mệt”. Cái mệt chỉ đến sau với anh. Đây là một đức tính rất lạ ở anh. Đức tính góp phần giúp anh vượt khó trong cuộc hành trình xuyên thế kỷ. 

Sưu tầm